Khi Thiên Phong vừa tránh khỏi, thương hiệu côn vật cảm thấy thoải mái hơn nhiều.Hắn ta không xong xuôi nhìn chằm chặp vào những cỗ vị nhạy bén của Ngọc Vân, trong miệng còn cảm thán một câu:“Không ngờ cô em đây lại xinh đẹp cồn lòng tín đồ như thế.” Ngọc Vân cứ rúc vào trong một góc tường, nhì tay bắt chéo cánh trước ngực bảo đảm thân thể mình.Nỗi run sợ đã len lỏi vào từng tấc da thịt cô, hoảng loạn mà trợn tròn nhị mắt:“Anh muốn làm gì.Đừng gồm lại đây.” Hắn ta khoan thai tiến về phía cô, hai con mắt mở khổng lồ ra dữ tợn như sắp tới nuốt chửng bé mồi, rồi hắn ta mở miệng nói một câu khiến cho Ngọc Vân rùng mình, muốn ai oán nôn:- làm gì? Đương nhiên có tác dụng chuyện Phong thiếu mong tôi làm.Cô em yên trung ương anh đây rất nhẹ nhàng sẽ không còn làm em đau đâu.Tên côn trang bị nói ra hồ hết lời ngọt ngào khiến cho ruột gan của Ngọc Vân như muốn tuôn ra ngoài.Hắn tiến mang lại một cách cô lùi ba bước, Ngọc Vân liếc góc nhìn khắp gian phòng rồi đôi mắt cô dừng lại nơi loại bình hoa.Một tia hi vọng loé lên trong đầu cô, Ngọc Vân hối hả chạy vọt ngang qua cái giường rồi thuận tay cụ chiếc bình đựng hoa lên giơ trước phương diện mình, cố thủ:“Anh dám tới đây, tôi đang đập bị tiêu diệt anh.” Một tên côn đồ dùng thân hình to lớn vạm vỡ làm thế nào mà có thể sợ chiếc lọ hoa trong tay cô, nhưng đây là chút hi vọng dù muốn manh cô cũng không bỏ cuộc.“Anh đừng tất cả qua đây.” “Cô em à, cô suy nghĩ tôi sợ hãi chiếc lọ hoa trong tay cô sao.” thương hiệu côn đồ dùng bỏ kế bên tai phần lớn lời cô nói hắn nở một niềm vui dâm đãng không xong xuôi tiến tới nghiền về phía cô.Ngọc Vân trong lòng run lên núm cập."Bốp".Ngọc Vân giơ bình hoa lên không chấm dứt đập cho tới tấp. Cơ mà tên côn vật rất nhanh nhẹn, hắn đã né tránh hết tất cả.Không cẩn thận, Ngọc Vân làm bình hoa rơi xuống sàn nhà vỡ tan.“Xem đi, bình hoa cũng bất lợi rồi.Đêm ni cô ở trong về tôi chắc hẳn rồi, cô đề nghị cam chịu đựng số phận đi.” tên côn đồ tiến về phía cô hắn giơ tay ra định cố lấy cô cơ mà Ngọc Vân đã kịp chạy ra vị trí khác, cô trợn tròn hai mắt lo ngại cùng tức giận cho trán nổi gân xanh, quát mắng thẳng vào mặt hắn:Tôi là vợ của Thiên Phong, trường hợp anh dám đụng vào tôi thì kết cục của anh sẽ tương đối thê thảm.” trong thâm tâm của Ngọc Vân nghĩ, Thiên Phong có thể mắng cô đánh cô, dẫu vậy anh không được hủy hoạt lòng từ bỏ tôn của cô.“Đầu óc cô em có vấn đề sao.Anh đó là do Phong tổng đích thân kiếm tìm tới để làm cho cô em thỏa mãn.Nếu làm tốt anh sẽ sở hữu thưởng.” tên côn đồ chú ý cô với bộ dạng thèm thuồng chảy nước dãi như một nhỏ sói hoang, nhìn tín đồ trước đôi mắt tuy bé dại con yếu ớt nhưng lại khỏe mạnh kiên cường.Ánh mắt của Ngọc Vân buổi tối sầm lại.Đúng rồi sao cô lại không để ý anh không còn yêu yêu đương cô, anh vô cùng đáng ghét cô thương hiệu côn đồ dùng này cũng là vì anh đem tới.Tên côn thiết bị đắm đuối nhìn Ngọc Vân rồi từng bước một nhào tới chỗ cô.” Quá hoảng sợ Ngọc Vân la hét chói tai, rồi chạy cho tới chạy lui trong phòng, trốn né sự cuồng dục của thương hiệu côn đồ.Trò chơi truy sát này làm cho tên côn đồ dùng trở buộc phải phấn khởi kích động, xung quanh nở nụ cười dâm dục cứ hướng đến Ngọc Vân cơ mà tiến tới.Ngọc Vân liều mạng, chạy loạn khắp địa điểm trong phòng, cứ đụng nên thứ gì thì cô lại ném thứ đó vào phương diện tên côn đồ.Ngọc Vân hiện thời chẳng khác nào con thỏ bé cùng đường, gương mặt sợ hãi tái nhợt, khẩn trương tới mức trắng bệch không chút máu sắc.Và rồi cô nhận thấy cánh cửa ngõ phòng tắm vẫn hé mở, Ngọc Vân quyên sinh hướng cửa phòng rửa ráy chạy tới.Tên côn đồ ngoài ra đã gọi được dụng tâm của Ngọc Vân, hắn tận dụng ưu nắm cao to của chính mình mà sải những bước chân dài rồi gửi tay túm mang tóc của Ngọc Vân.Tay vừa đụng vào cửa thì cái cảm hứng đau điếng truyền trường đoản cú phía sau.Theo bạn dạng năng Ngọc Vân xoay đầu lại rồi chuyển tay vòng ra phía sau, nạm lấy tóc hiện nay đang bị hắn túm chặt.“Thiên Phong! Tôi ước xin anh hãy tạm dừng đi.Anh hãy tích tý đức lại cho con cái của anh đi.” Ngọc Vân bối rối hét lên thiệt to, cô biết người rất có thể cứu cô từ bây giờ chỉ bao gồm mình Thiên Phong.Dù biết công dụng nhưng cô vẫn mong đánh cược, cược năm năm cảm xúc của cô và lòng nhân ái của anh.Tên côn đồ vật quật ngã Ngọc Vân xuống ghế sa lông, hai đôi chân của hắn kẹp chặt thân hình mảnh mai của cô, bàn tay to bự của hắn khóa chặt hai tay của Ngọc Vân bên trên đỉnh đầu.Biết mình đã lâm nguy, tình núm không thể cứu vớt vãn bây giờ ngoại trừ Thiên Phong thì không ai rất có thể cứu cô.Ngọc Vân quắp mi mắt xuống, một giọt nước rã ra từ khóe mắt, cô biết cho mặc dù có la lớn thêm nữa, Hoàng Thiên Phong cũng không khi nào đến cứu vãn cô đâu.Dưới lầu Thiên Phong sẽ ngồi thong dong trên ghế sa lông.Miệng thì đã nhâm nhi ly rượu vào tay.Mắt thì không kết thúc đảo qua lô văn kiện bỏ lên bàn.“Thẩm Ngọc Vân! Trò chơi ban đầu rồi.Tôi sẽ mang lại cô sống dở chết dở vì quyết định ngu xuẩn của mình.” Giọng anh trầm thấp dễ dàng nghe nhưng lời nói lại cực kì tàn nhẫn.Ánh mắt ghẻ lạnh như phạt ra tia lửa của Thiên Phong quan sát lên căn phòng đang đóng cửa.Tiếng hét chói tai của Ngọc Vân càng ngày càng thảm thiết.Thiên Phong hờ hững nghe tiếng động trong phòng, gương mặt anh tuấn không biểu thị bất kì xúc cảm gì, ngoại trừ tà khí đang lan ra trên bạn anh khiến người khác gớm sợ.Ngọc Mai từ bên cạnh cửa bước vào.Cô ta đi đến ở bên cạnh Thiên Phong, ngồi xuống ở kề bên anh, chủ động áp cạnh bên vào vòm ngực anh.Dùng giọng điệu cầu khẩn như van xin:“Em mong xin anh Thiên Phong.Hãy dừng lại đi, Ngọc Vân mặc dầu sai thì vẫn luôn là em gái của em.” câu nói của cô ta vừa khiến Thiên Phong thấy đáng ghét Ngọc Vân hơn vừa phát triển thành mình thành kẻ bị hại chịu tổn thương.Trên khía cạnh Ngọc Mai, nước mắt rơi lã chã tỏ vẻ xót thương.Nhưng trong tim cô ta thì sẽ mừng thầm, bởi vì kế hoạch của ả sẽ thành công.Ngọc Mai, cô ta rất khéo léo lấy lòng người khác,cũng rất đúng đắn giảo hoạt, miệng lưỡi xảo trá.Trong quá khứ không ít lần vẫn xuyên tạc trọng tâm hồn cùng nhân phương pháp của Ngọc Vân trước mặt Thiên Phong khiến anh từ khóa lâu đã cái nhìn tàn ác về cô.Và lúc Thiên Phong biết được đối tượng người tiêu dùng kết hôn của mình là Ngọc Vân thì anh đã lặng lẽ lên một planer nhẫn chổ chính giữa và ghẻ lạnh khiến Ngọc Vân phải ân hận hận cả đời.Trong lòng Thiên Phong, Ngọc Vân chính là loại phụ nữ hám tiền, mưu tế bào xảo quyệt chuẩn bị sẵn sàng đạp đổ bạn khác để trèo cao.“ Ngọc Mai! Kết viên ngày từ bây giờ của cô ta là do cô ta từ chuốc lấy, không tương quan gì cho em cả, em không cần phải chịu uỷ khuất vày cô ta.Kể từ hôm nay em đó là vợ của anh.Chính thức phát triển thành nữ người chủ của vị trí này.” Thiên Phong ôm chặt cô bé đang nức nở trong ngực, góc nhìn ôn nhu rạm tình chú ý xuống, vòng tay càng siết chặt hơn:“ Ngọc Mai! Em không cần thiết phải dằn vặt bản thân, hầu như chuyện cứ nhằm anh lo.” lúc nghe đến được hồ hết lời thốt ra từ mồm Thiên Phong, Ngọc Mai vui mắt hớn hở như bắt được vàng, thú vui gian tà của cô ấy ta càng trở cần đắc ý.“Tôi ước xin anh Thiên Phong...!Tôi xin anh....!Tôi không thích hận anh.” Trong phòng truyền cho tiếng gào thét cho khàn giọng của Ngọc Vân.Giọng nói tràn đầy phẫn nộ thấu tận tâm can.Ngọc Vân kêu gào vào phòng, dùng rất là bình sinh kháng cự lại tên côn đồ.Đột nhiên tên côn đồ dùng sức mạnh mẽ của mình, vung đôi tay thô thiển xé rạch áo của Ngọc Vân.Hắn cúi xuống điên cuồng thô bạo hôn lên song môi từ bây giờ đã trở đề nghị tím tái vì hoảng sợ của Ngọc Vân. bên phía trong khoang miệng hắn bốc ra một mùi hôi thối khiến cho Ngọc Vân nặng nề chịu, bao tử cô như ước ao nôn ra ngoài.Đôi tay của hắn không xong xoa bóp từng tấc da thịt của Ngọc Vân khiến cô đề xuất hét lên đầy gớm hãi.ngôn tình sủngNgọc Vân gửi tay cào vào phương diện của hắn, ngay mau chóng trên phương diện xấu xí của hắn tồn tại năm vệt máu.Tên côn đồ đưa tay sờ vào gương mặt mình.Cảm giác đau rát, khiến cho sự tức giận trong tâm địa hắn bộc phát.“Con điếm ti tiện thể này.Mày đang giả cỗ thanh cao với tao sao.” thương hiệu côn đồ gia dụng vung đôi tay dơ bẩn của mình, không lưu lại tình giáng xuống gương mặt mịn màng của Ngọc Vân.Tiếng chan chát cùng rất tiếng gào khóc của Ngọc Vân cứ vang lên vào phòng.Ngọc Vân bị đánh cho nỗi, gương mặt cô đã sưng to lớn lên khoé miệng thì không kết thúc chảy máu.Dù khổ sở nhưng Ngọc Vân không hề từ vứt sự kiên trì của mình.Đôi tay dơ của hắn không kết thúc xé rách nát y phục của cô, hai tay của hắn còn đang chạy loạn khắp chỗ trên khung người Ngọc Vân.Lợi dụng sơ hở của hắn và một chút ít ý thức còn sót lại, Ngọc Vân cải thiện đầu gối của bản thân thúc mạnh vào hạ cỗ của hắn.Một giây sau đó, thương hiệu côn đồ té lăn ra sàn nhà, tay ôm siết lấy hạ bộ của chính bản thân mình rên rỉ rỉ đau đớn vật vã như chết đi sống lại.Như điên giật, Ngọc Vân ngồi bật dậy chạy thoát ra khỏi phòng.Vừa đến ước thang, cô lại không cẩn trọng loạng choạng bửa lăn vài ba vòng xuống ước thang.Đầu Ngọc Vân đập xuống sàn bên máu tan ra nhiều loang lổ khắp nơi.Một giờ đồng hồ vang thật lớn làm đôi nam nữ giới đang quan tâm trên ghế sa lông đề nghị bất giác quay đầu lại.Đau đớn như muốn chết giả đi tuy thế Ngọc Vân vẫn cố ngóc đầu dậy dùng đôi tay gầy yếu của bản thân chống đỡ toàn thân đau đớn, cố gắng hướng cho đôi nam thanh nữ đang ngồi, thuồn từng chút từng chút cho gần họ.Giờ phút này, Ngọc Vân ước gì thời gian rất có thể trôi qua thật nhanh.Nhưng không, cô cảm thấy bây giờ một phút cứ như một cố kỉ vậy.Ngọc Vân trườn đến đâu thì ngày tiết trên đầu cô lại rơi xuống mang đến đó tạo cho một vệt máu dài ở phía sau.Nhưng song nam thiếu phụ ấy vẫn cứ dửng dưng không màng đến việc tồn tại của Ngọc Vân..