Mời những em học sinh cùng tìm hiểu thêm bài văn mẫu Kể về một người chúng ta thân bên dưới đây. Với bài xích văn chủng loại này aryannations88.com hy vọng rằng các em sẽ nâng cao kĩ năng viết bài xích văn nói về một người mà em mếm mộ hay và trí tuệ sáng tạo nhất. Chúc những em sẽ có được được những bài xích văn thật xuất xắc nhé! Ngoài ra, nhằm làm đa dạng chủng loại thêm kỹ năng cho bạn dạng thân, các em có thể tìm hiểu thêm bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm hồi thơ ấu làm em ghi nhớ mãi.

Bạn đang xem: Kể về người bạn thân của em lớp 6


*


a. Mở bài:

– reviews sơ lược về một người bạn bè thiết: trực tiếp ra mắt về bạn hoặc con gián tiếp reviews thông qua một câu thành ngữ, phương ngôn về tình bạn.


b. Thân bài:

* trả cảnh, lí bởi vì trở thành chúng ta thân

– trình làng về giới tính, ngoại hình, tuổi: bạn gái hàng xóm, từ nhỏ dại lớn lên thuộc nhau, bạn nhỏ tuổi bé, bao gồm má lúm đồng tiền cười khôn xiết xinh.

⇒ kết hợp phương pháp biểu đạt và biểu cảm.

– Lí vì quen biết? nhờ đâu mà lại hai tín đồ trở cần thân thiết?: cùng xuất hiện trong một tháng, từ nhỏ đã đùa thân, cùng tới trường chung từ chủng loại giáo.

* Tình chúng ta giữa nhì người

– Tính giải pháp của bạn, điểm giỏi – điểm chưa tốt ở bạn: các bạn vui tính, nhí nhảnh, hay cười hay nói nhưng đôi lúc quá ồn ào, thừa tích cực. Các bạn hay có những tưởng tượng khác biệt về câu hỏi học tập với cuộc sống. Các bạn ước mơ phát triển thành nhà thiết kế game.

– nói về một vài kỉ niệm hai người dân có với nhau: cùng nhau tham gia thi chạy tiếp sức. Bạn bị tai nạn, đề xuất nằm một chỗ buồn, mình đến chơi với làm các trò vui nhộn để chúng ta vui…

– Hai fan đi đâu cũng có nhau, như hai bà mẹ ruột.

⇒ Kết hợp phương pháp tự sự và biểu cảm.

c. Kết bài:

– nói đến mối quan liêu hệ bây giờ của hai người và những hy vọng ở tương lai: vẫn liên tục thân thiết, mong hai người đều tiếp thu kiến thức tốt, tiến hành được rất nhiều ước mơ của phiên bản thân.


3. Bài xích văn mẫu


Đề bài: Em hãy viết một bài văn nói về người bạn bè thiết tuyệt nhất của em.

Gợi ý làm cho bài:


3.1. Bài văn mẫu hàng đầu

Năm tháng cứ trôi và không ai hoàn toàn có thể níu kéo được thời gian, chính thời gian là thước đo cực tốt của tình cảm các bạn bè. Trong suốt thời gian học tập, có lẽ rằng Tú Anh là người bạn bè nhất của em, chúng ta ấy đang học với em từ trong năm tiểu học tập tới bây giờ.

Tú Anh có dáng tín đồ cao nhưng cân nặng đối, khoẻ mạnh. Dáng đi cấp tốc nhẹn mỗi khi có quá trình gì cần thiết bạn đi một chốc là hoàn thành ngay. Các bạn có khuôn mặt bầu bĩnh cùng với nước da trắng hồng. Hai má lúm đồng tiền khiến bạn thật duyên dáng. Đôi đôi mắt Tú Anh khổng lồ tròn, đen láy như nhị hòn bi ve. Đôi lông mi lâu năm lúc nào cũng cong vút lên khiến cho đôi đôi mắt càng lộng lẫy như nhị viên ngọc. Loại mũi không đảm bảo lắm như nhỏ tuổi và thẳng. Đặc biệt Tú Anh gồm đôi môi hình trái tim, chúm chím như nụ hoa hồng. Mọi khi cười, khuôn miệng của chúng ta cũng chế tạo ra thành hình trái tim, trông siêu ngộ nghĩnh. Từ cơ hội quen Tú Anh, em chưa thấy các bạn để tóc nhiều năm bao giờ. Mái tóc bạn màu phân tử dẻ, mượt mà, luôn luôn để xoã ngang vai. Có lúc bạn buộc gọn lên rất cao trông hết sức cá tính. Nhì bàn tay búp măng với số đông ngón tay hẹp dài, trắng muốt. Cả nhị bàn tay đều phải có hoa tay ở nhị ngón áp út. Đó là do sao Tú Anh viết chữ cực kỳ đẹp với còn vẽ rất tốt nữa. Các bạn đã giành được giải cao trong số kì thi viết chữ đẹp cấp cho thành và cấp cho tỉnh năm lớp 3.

Tú Anh là 1 trong những cô bé rất hoà đồng lại vui tính nên bạn bè người nào cũng quý mến. Có câu hỏi gì trở ngại mà các bạn cần góp đỡ, Tú Anh đông đảo sẵn sàng. Không chỉ có là một học tập trò ngoan khi ở trường nhưng mà về nhà, bạn còn là 1 người con hiếu thảo. Tuy mới chỉ 12 tuổi nhưng các bạn đã biết giúp cha mẹ làm vấn đề nhà như thổi nấu cơm, quét dọn, giặt quần áo. Hai bác chưa lúc nào than phiền về bạn mà hoàn toàn ngược lại còn cực kỳ tự hào khi gồm một người con ngoan ngoãn, học giỏi, biết vâng lời.

Em với Tú Anh chơi thân cùng nhau từ cơ hội mới bước vào lớp Một. Em còn ghi nhớ hôm đó, sau khoản thời gian dẫn em vào cho cửa lớp, mẹ chào cô giáo rồi ra về. Em rất lo âu vì hầu như thứ quá xa lạ đối với em. Em oà khóc nức nở, mặc cho cô giáo dỗ thế nào cũng không nín. Thời điểm đó Tú Anh cách đến mặt cạnh, chứa giọng thân thiết: “Chào bạn, bản thân tên là Đỗ Tú Anh, mình làm cho quen nhé”. Em ngẩng phương diện lên thì thấy một cô bạn dễ yêu mến vô cùng. Em lau nước đôi mắt rồi đồng ý nhận lời. Thấy vậy Tú Anh mỉm cười cợt thật tươi rồi xoay sang nói với cô giáo: “Cô ơi, cô cho em ngồi với bạn nhé cô? “. Từ đó một tình bạn trong trắng đã nảy nở.

Em và bạn gắn bó với nhau như hình với bóng. Vì cùng đường mang đến trường, sáng làm sao Tú Anh cũng qua đơn vị em để rủ em đi học, mang đến chiều nhì đứa lại bên nhau đi về. Bé đường đi học đã in lốt chân của 2 đứa em suốt mấy năm tiểu học tập và hiện nay đã thanh lịch cả cung cấp 2. Tú Anh học rất giỏi các môn từ bỏ nhiên, còn em thì giỏi xã hội cần chúng em không lo ngại bị hổng kiến thức vì luôn có một người bạn để chỉ dạy ân cần. Vào ngày cuối tuần em xuất xắc sang nhà Tú Anh chơi. Hai đứa học bài xong xuôi thì cùng ra căn vườn trước nhà nhằm tưới tắm cho phần nhiều chậu hoa do thiết yếu tay chúng ta trồng. Nắng nhảy đầm nhót, chơi nghịch một trong những vòm lá. Gần như hạt nước còn ứ lại long lanh như phân tử ngọc. Chị gió thỉnh phảng phất khẽ thổi xào xạc như vui cùng chúng em.

Em rất hạnh phúc khi bao gồm một người bạn như Tú Anh. Sau này hoàn toàn có thể chúng em sẽ không còn học với nhau nữa, tuy vậy em sẽ mãi ghi nhớ về bạn, nhớ về trong thời hạn tháng tuổi thơ tươi tắn được dệt nên bởi kỉ niệm của hai bọn chúng em.


Nếu tất cả ai hỏi rằng tôi tất cả người các bạn nào thân nhất, tôi sẽ không còn ngần ngại ngùng trả lởi rằng: người bạn bè nhất của tôi là Diệu.

Tôi vẫn còn đấy nhớ như in lần đầu gặp Diệu. Hôm ấy là buổi học đầu tiên của tôi sinh hoạt trường mới. Trống tấn công tùng tùng một hồi dài, học sinh mau lẹ xếp mặt hàng vào lớp. Còn tôi, vì vừa chuyển trường về đề nghị chẳng biết lớp mình làm việc đâu. Tôi sẽ ngơ ngác thì đột nhiên nghe giờ đồng hồ hỏi:

– Này, bạn làm việc lớp nào hơn nữa đứng đây?

Tôi cù lại. Một cô nhỏ bé tóc color nâu, bạn khẳng khiu, khuôn phương diện thon nhỏ tuổi và cặp mắt sáng lung linh đang để ý nhìn tôi. Tôi trả lời rằng tôi tìm kiếm lớp 6A. Nghe xong, các bạn ấy reo lên vui vẻ:

– Nào! bạn hãy theo mình. Tên chúng ta là gì? Còn tên mình là Diệu.

Nói rồi Diệu kéo tay tôi đi. Vào lớp, Diệu trình làng tôi với các bạn. Chúng ta nhìn tôi với ánh mắt làm quen thuộc đầy thiện cảm. Trong những khi đó, tôi thấp thỏm đỏ khía cạnh lên vị xấu hổ.

Qua nhị tháng học cùng nhau, tôi nhận biết Diệu học hết sức giỏi. Hầu hết điểm 9, điểm 10 của Diệu làm cho tất cả lớp càng yêu dấu Diệu. Cùng với tôi, Diệu trở nên thân thương tự khi nào không biết nữa.

Một hôm, trời mưa cực kỳ to. Các ngả đường vào khu bên tôi sinh hoạt bị ngập hết phải tôi quan trọng đến lớp. Tôi bồn chồn, tâm địa chẳng yên. Người mẹ tôi an ủi:

– Nghỉ một trong những buổi học chẳng sao đâu bé ạ! Chỉ sau này là nước rút thôi.

– Nhưng hôm nay học toàn môn khó bà mẹ ạ !

Tôi do dự trả lời bà mẹ nhưng nỗi băn khoăn ấy cũng chẳng góp gì được mang đến tôi.

Khi chuẩn bị lên đèn nạp năng lượng cơm về tối thì Diệu xuất hiện, quần xắn cao quá gối, đầu tóc ướt rượt, tay nỗ lực một bọc ni lông. Người mẹ tôi đưa cho Diệu mẫu khăn. Diệu vừa lau phương diện vừa nói với tôi :

– Nước ngập cao tởm ! Biết bạn sốt ruột nên bản thân sang ngay, đem theo cả vở nữa đây. Các bạn chép bài bác đi, ở đâu không phát âm mình giải thích cho !

Thì ra, thấy tôi ngủ học, Diệu đã đến giúp. Tôi cảm động thực sự. Diệu đối với tôi thực lòng và tận trung ương quá !

Sau đó khoảng tầm một tuần, nhì hôm ngay tức thì Diệu chưa đến lớp. Tôi lấy xe đạp chạy qua mấy tuyến phố để tới công ty Diệu. Thành công trống tuềnh trống toàng. Người mẹ Diệu nhỏ nằm thiêm thiếp trên giường. Chưng cố ngồi dậy trò chuyện với tôi. Bác cho biết thêm là Diệu đi download thuốc. Hôm nay, tôi new biết bên Diệu chỉ có hai chị em con. Bố Diệu mất sẽ lâu. Bà bầu ốm, Diệu đề xuất ở nhà âu yếm mẹ. Bà bầu Diệu nói rằng ngoài việc đi học, chiều như thế nào Diệu cũng đi làm việc phục mẹ. Vất vả cố mà Diệu vẫn học tốt nhất lớp. Tôi thầm phục cô bạn bé nhỏ dại của tôi.

Nhìn đồ đạc và vật dụng đơn sơ vào nhà, tôi biết là người mẹ con Diệu chẳng phong túc gì. Tôi hốt nhiên nhớ một hôm đi học về, gặp mặt chú bé bỏng bán báo chỉ ở mức độ 7, 8 tuổi, Diệu điện thoại tư vấn em lại rồi lục cặp lấy ra hai nghìn đồng tải tờ báo. Diệu thủ thỉ vào tai tôi :

– Em bé bỏng này không cha mẹ cả cha lẫn mẹ, khổ lắm ! Mình sở hữu giúp nó.

Diệu ơi ! Tôi ko ngờ các bạn lại biết lưu ý đến sâu xa đến vậy. Trong khi tôi cần sử dụng tiền bố mẹ cho để mua quà vặt thì Diệu lại dùng phần đông đồng tiền mồ hôi nước mắt của chính mình vào những việc hữu ích như thế. Diệu đã giúp tôi ngấm thía thêm các điều lắm. Đi cùng với Diệu, khi nào tôi cũng thấy mình nhỏ bé, mặc dù tôi cao hơn bạn ấy nửa loại đầu.

Xem thêm: Soạn Bài Quá Trình Tạo Lập Văn Bản Ngữ Văn 7, Soạn Bài Quá Trình Tạo Lập Văn Bản (Trang 45)

Mùa hè vẫn đến, tôi theo bố mẹ lên thành phố. Chia tay Diệu, tôi thấy mắt cay cay. Xa nhau cha tháng, tôi đang nhớ Diệu lắm đấy. Lúc chia tay, Diệu đưa mang lại tôi một bọc ổi béo múp và dặn:

– Nga nuốm lên làm quà tặng cho các bạn trên ấy. Ghi nhớ viết thư cho mình nhé!

Chúng tôi di động cầm tay nhau mãi không thích rời.

Tôi chú ý theo loại bóng bé gầy, mảnh dẻ của Diệu tắt thở dần sau triền dốc nhưng mà lòng thấy nao nao. Giã biệt cô bạn bè nhất của tôi! hết hè, bọn chúng mình lại gặp nhau, Diệu nhé!