Home/ Môn Học/Môn Văn/Tưởng tượng mình chạm chán gỡ và nói chuyện với người lính tài xế trong bài bác thơ Tiểu nhóm xe ko kính của Phạm Tiến Duật nhắc lại buổi chạm chán gỡ đó . Ko chép m

Tưởng tượng mình chạm mặt gỡ và truyện trò với bạn lính tài xế trong bài bác thơ Tiểu đội xe ko kính của Phạm Tiến Duật đề cập lại buổi chạm chán gỡ kia . Ko chép m


Tưởng tượng mình gặp gỡ gỡ và chuyện trò với fan lính lái xe trong bài xích thơ Tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật nói lại buổi gặp gỡ kia .Không chép mạng nha !Giúp mình với. Hứa vote 5 sao


*

Hè vừa mới rồi tôi được về thăm quê nội, điều làm cho tôi vô cùng bất ngờ và vui mắt đó là được

ngồi cạnh một fan lính mà lại trước đây chính là người tài xế trong team xe được Ph

ạm Tiến

Duật diễn đạt trong bài bác thơ: Tiểu nhóm xe ko kính năm đó.

Bạn đang xem: Kể lại buổi gặp gỡ người lính lái xe trong bài thơ về tiểu đội xe không kính

Người bộ đội của tiểu đội xe không kính năm đó bây giò sẽ già, mái tóc sẽ điểm bạc, ông bùi

ngủi kể mang lại tôi nghe trong năm tháng ác liệt của cuộc phòng chiến, về gần như kỉ niệm của

tiểu nhóm xe

không kính huyền thoại.

Thời đặc điểm này cuộc binh lửa của dân tộc ta cực kì ác liệt, những tuyến phố huyết mạch

luôn được bảo vệ chặt chẽ, bom đạn của kẻ thù cũng tập trung bắn phá ở gần như nơi đây.

Ngày đó chú làm trọng trách lái xe tải lương thực vũ

khí mang đến tiền tuyến và trải qua con

đường ngôi trường Sơn lịch sử.

Với sự đáng phá kinh hoàng của giắc Mĩ, các chiếc xe ấy đã bị tàn phá, mất kính, mất đèn,

thậm chí mất cả mui xe. Bom đạn ác liệt, ngồi trên dòng xe ko được đảm bảo an toàn nhưng thời điểm đó

trong người những

chiến sĩ công ty chúng tôi chỉ có ý chí chiến đấu, phải vẫn ung dung, thản nhiên.

Không có vật chắn, những chú càng thuận lợi nhìn đa số vật bao phủ mình, quan sát trời, quan sát sao,

và thấy yêu quê nhà hơn, có ý thức chiến đấu hơn.

Lái xe không tồn tại kính nên bụi bẩn đầy

người, mọi khi dừng lại, người quen biết nhìn nhau thấy

người nào cũng trắng xóa thì cứ cười ha ha cùng với nhau. Đến giờ đi, các chú lại ngồi lên những

chiếc xe cộ đó. Bom đạn hôm sớm vẫn dội bên trên đầu, ngay gần cạnh chân, trống mái rất mong mỏi manh

nhưng những người dân chiến sĩ

ấy vẫn luôn luôn lạc quan, yêu thương đời, coi tử vong nhẹ nhàng, ko có

gì kinh sợ cả

Người đồng chí ấy đã kể mang đến tôi nghe trên đông đảo cung đường chuyển động đó chú luôn được

gặp những người dân bạn, những người đồng team của mình. Có những người dân chỉ gặp gỡ một lần rỗi

mãi

mãi ra đi. Họ hợp tác nhau qua ô cửa ngõ kính nhằm sưởi nóng tình đồng đội. đôi lúc họ dùng

bữa cơm cùng nhau bên bếp Hoàng cố kỉnh với những chiếc bát,đôi đũa dùng chung,quây quần

bên. Người đồng chí lặng người đi khi nhắc đến những kỉ niệm nghĩa tình ấy. Rồi những g

iây

phút làm việc trên dòng võng đu đưa,kể lẫn nhau nghe sự ác liệt của các cung con đường đã

đi qua. Không chỉ kể phần đa chuyện về tiểu nhóm xe của mình, người chiến sỹ còn đến tôi thấy

được sự can đảm của các cô gái thanh niên xung phong. Trọng trách của các

cô là luôn luôn đảm

bảo cho số đông chuyến xe thông suốt.

Tôi hỏi người chiến sĩ rằng, các chú đi trên những chiếc xe trong yếu tố hoàn cảnh như vậy mà lại các

chú cứ đi phăng phăng được sao? Người chiến sỹ ấy vẫn nói một câu làm cho tôi thiệt sự xúc động.

Xem thêm: Yêu Là Gì Mà Người Người Điên Điên Say Say Đến Thế, Thiên Hạ Hữu Tình Nhân (Cover)

Các chú chạy phăng phă

ng để dành riêng lại độc lập, chạy về miền nam ruột thịt vẫn cần các chú

ở phía trước. Tôi thấy những người lính lái xe lúc ấy thật dũng cảm, học đang sống cùng chiến đấu

hết mình vày tổ quốc. Bao gồm ý chí và tinh thần của bọn họ đã đóng góp phần tạo nên thắng lợi vẻ vang

cho

dân tộc.

Đã mang đến lúc người chiến sỹ ấy phải xuống xe, tôi chia tay chú trong niềm nuối tiếc với xúc

động. Tôi khôn xiết khâm phục những người lính lái xe khi ấy, tôi đang tỏ lòng hàm ơn họ bằng cách