Tuyển chọn hình hình ảnh những chiếc sông quê hương thật hiền đức hòa, gắn thêm bó với phần đa kỷ niệm của tuổi thơ. Đây là nhà đề tiếp theo sau chùm thơ tình nhỏ sông quê nhà mà Thái Dúi đã chia sẻ.

Bạn đang xem: Hình ảnh bờ sông


*

*

Ta trở trở lại viếng thăm dòng sông quê hươngNơi tuổi thơ 1 thời ta tắm mátBên bến bãi sông thả cánh diều mơ ướcVà hầu hết lần vui hò hẹn đêm trăng…


*

*

Sông quê ơi ..ai gồm nhớ mon nămSông miệt mài rã xuôi về biển cảDẫu mẫu đời bao gồm trôi đi cấp vã..Vẫn vơi đầy đa số nỗi nhớ ko nguôi…


*

Dòng sông ơi…chứng con kiến chuyện bao đờiChuyện tình yêu, chuyện hẹn hò trai gáiThời gian trôi không khi nào quay lạiSông tất cả còn giữ lại kỉ niệm ngày xưa..?


Ta tìm tới những ký ức đam mêBên triền sông những mùa đá quý hoa dạiNơi tình thương chớm đầu mùa rộp cháyVà rất nhiều chiều ra mong chờ bên sông…


Ta trở về loại chảy vẫn mênh môngMuốn khiêu vũ ào xuống sông quê lặn ngụpƠi quê nhà tuổi thơ đầy mơ ướcAi ra đi .. Ai lưu giữ ..hãy xoay về…!


Dòng sông ơi…chứng loài kiến chuyện bao đờiChuyện tình thương Chuyện hứa hẹn hò nhị đứa thời hạn trôi không bao giờ quay lạiSông gồm còn duy trì kỉ niệm ngày xưa..


Ôi ghi nhớ thủa nào mặt dòng sông ấyHai chúng mình đã hò hẹn thuộc nhauSông ơi dù đang bao lâuSông trăng đêm ấy không lúc nào tàn….


Thái Dúi Blog phân tách sẻ hình ảnh dòng sông quê miễn tổn phí không chèn hình ảnh vào hình ảnh như hồ hết web khác, hãy như Thái Dúi! hehe


Ta về..chốn cũ..tìm emSông sâu..nước chảy..bóng tối xuống dầnTa buồn..ngấn lệ..rưng rưngEm đi..xa khuất..người dưng rước rồi…


Sông chiều còn cái thuyền trôiPhiêu du một kiếp mặt trời xa xămDừa xanh lặng gió âm thầmBên bờ quạnh vắng bao năm mỏi mòn..


Các chúng ta vừa coi qua bộ ảnh đẹp về loại sông nối liền với tuổi thơ những kỷ niệm. Chúng ta có các kỷ niệm gì với những con sông quê này sẽ không nhỉ? Hãy chia sẻ điều đó cùng Thái ở chỗ bình luận bài viết nhé!..


BẾN SÔNG QUÊ.–Ngày tôi lẫm chẫm biết đi,biết nhớ đã có bến sông rồi. Chắc nó có từ ngày xửa ngày xưa sao í.

Con sông Tráng ngăn cách nhì làng, nhì xã, tháng ngày êm đềm vịn lấy đôi bờ thao thiết chảy.Bến sông ấy đối với tôi như một vật linh,một địa điểm để đợi chờ, gởi gắm. Vui ra bến sông cười, buồn ra bến sông thổi sáo, vai trung phong sự,dãi bày.

Xem thêm: Lập Bằng So Sánh Văn Học Trung Đại Và Văn Học Hiện Đại Và Văn Học Hiện Đại

Cứ chiều chiều khi bóng tối len lỏi vào từng kẽ nhỏ của làng mạc, tôi lại ra bến sông trông ngóng gánh hàng rong của mẹ. Từ xa, thấy một chấm black nhỏ nhoi,,tất tưởi,chịu đựng, lạc lõng,lọt thỏm giữa bạt ngàn đồng ruộng, lòng tôi lại nhen lên một niềm vui mừng khó tả. Mẹ đã về…

Ở cái bến sông đó,buổi trưa, buổi chiều luôn quần tụ rất nhiều người dân quê tôi. Và, những câu chuyện trên trời, dưới biển cứ thế mở ra, khép lại.Một tối mùa hè nóng bức, chúng tôi đùa trăng chán liền tìm về bến sông ra ngôi đền Vua phái nam ngồi hóng mát. Ngôi đền đó nằm sát bờ sông rất thiêng, nó đã minh chứng mang lại rất nhiều tình yêu đôi lứa. Bỗng nghe thấy tiếng gì lào thào, tiếng thở gấp . Cả bọn nín thở lại gần mới nhận ra thằng C với bé T đã cầm tay nhau. Trống ngực tôi đập hơn trống làng. Lần đầu tiên tôi tự biết mình đã lớn. Và cũng là lần đầu tiên tôi nhận được niềm đau đầu đời. Cái nhỏ bé T ấy tôi đã yêu mến thầm nhớ trộm suốt chiều dài tuổi thơ của mình…–Bao năm tha phương tảo trở về,bến sông xưa giờ trên đây không còn nữa. Người ta đã xây cầu, đắp đập. Tôi như người mộng du thang thang lạc vào một cõi chật chội toàn kỷ niệm…

Trên sông ,văng vẳng câu hát bóng gió của những người đánh cá nghe buồn đến nao lòng…–"Chảy đi sông ơi.Băn khoăn làm gì ?Rồi sông đãi sạch.Kiếp người còn chi?"–QV.