An Dương Vương thương hiệu thật là Thục Phán là vị vua lập đề nghị nước Âu Lạc, bên nước trang bị hai trong lịch sử hào hùng Việt Nam, sau bên nước Văn Lang thứ nhất của các vua Hùng. Sau thắng lợi vĩ đại đánh thắng 50 vạn quân Tần, Thục Vương ra quyết định xây thành Cổ Loa. Hiện di tích thành cổ Loa nằm ở vị trí xã Cổ Loa, thị trấn Đông Anh, Hà Nội. Tục truyền rằng Thục An Dương vương vãi xây thành những lần nhưng những đổ, sau nhờ có thần Kim Quy hỗ trợ diệt hồ ly tinh thì việc xây mới hoàn thành.

Mời các bạn và các em cùng đọc thần thoại An Dương vương vãi xây thành cổ loa, một mẩu truyện dân gian mang nhiều đặc điểm kỳ ảo cơ mà gắn cùng với con fan và lịch sử hào hùng có thiệt của dân tộc.

Bạn đang xem: Câu chuyện an dương vương

*

AN DƯƠNG VƯƠNG XÂY THÀNH CỔ LOA

khi đã chiếm lĩnh được đất Văn Lang, An Dương Vương đổi tên nước là Âu Lạc, đóng góp đô sống Phong Khê.

khu đất chọn để đắp thành là 1 trong những quả đồi khu đất rắn như đá. Ðám đông tín đồ hì hục đào đất, khuân đất hết ngày nọ thanh lịch ngày kia, tòa thành cao dần. An Dương Vương thuộc đoàn tùy tùng cho xem vô cùng lấy có tác dụng hài lòng, cho là 1 tòa thành rất có thể đứng vững vàng muôn đời, sấm sét ko lay chuyển, mưa bão không làm sạt được, và quân giặc cũng thiết yếu phá nổi.

tuy vậy một tối cả bức tường thành quanh co đầy đủ đổ sập xuống như đất bằng. Vua An Dương Vương đến xem siêu lấy có tác dụng tức giận. Ngài hỏi dò dân bọn chúng gần đó, họ đề cập lại: đêm tối họ nghe thấy những bước chân rầm rập ở các khắp té kéo cho với hầu hết tiếng xì xào có thể là ma quỉ. Tín đồ đâu mà lại đông đến chũm ! Họ sợ hãi quá nên không dám nhìn ra. Rồi bọn họ lại nghe mọi tiếng đổ ầm ầm như sấm dậy.

An Dương vương sai các tướng lãnh đốc thúc đắp lại thành mang đến kỳ được. Ðám người hăng hái đắp lại ko ngừng. Tường thành hằng ngày một tăng dần và lại cao như tường thành cũ. Tuy thế rồi một đêm cả dãy tường thành lại sập xuống như khu đất bằng. An Dương vương sai fan đi hỏi dân bọn chúng ở gần đó thì họ lại nói như trước. đêm tối họ cũng nghe thấy những bước đi rầm rập như thiên binh vạn mã trẩy qua rồi lại hồ hết tiềng huỳnh huỵch kế tiếp những tiếng ầm ầm như sấm động.

An Dương vương vãi lại xem khu vực địa thành để mong trời độ trì mình đắp cho xong xuôi tòa thành. Vua đi vòng quanh chân tường vừa đi vừa suy nghĩ. Ðột nhiên vua thấy một ông già râu tóc bội nghĩa từ phía xa đi lại. Ðến gần An Dương vương vãi ông từ bỏ xưng mình là hậu thổ của vùng khu đất này, nói với vua rằng:

- nhà vua đừng lo, sáng sủa mai công ty vua ra chờ ở bờ sông sẽ sở hữu sứ giả Thanh Giang mang đến giúp công ty vua đắp thành.

Nói ngừng ông già đổi thay mất.

Hôm sau mới tờ mờ sáng, An Dương Vương vẫn ra tận bờ sông để hóng Giang sứ. Vừa ban đầu tan sương thì gồm một bé rùa vàng không hề nhỏ nổi lên phương diện sông từ phía Ðông tập bơi vào bờ mang đến gần đơn vị vua, rùa tự xưng mình là thần Kim Quy sứ giả của vua Thủy Tề. An Dương vương sai đặt Giang sứ lên một cái mâm vàng và khiêng vào cung. Vua hỏi kế đắp thành, thần Kim Quy bảo rằng:


- Ở núi Thất Diệu gồm một nhỏ gà trắng sống lâu năm thành tinh gồm phép đổi mới hoá khôn lường. Nó thường xuyên hãm sợ khách qua con đường và khách hàng ngủ ở tiệm trọ vào vùng này. Các vua xa xưa cùng đàn nhạc công bị tiêu diệt đi hầu hết chôn nghỉ ngơi núi Thất Diệu, phần đông u hồn ấy từ tương đối lâu không tan lẩn từ trần trong khe đá sinh sống hang sâu. Phần lớn u hồn ấy tất cả thù với đơn vị vua đề xuất đêm thanh u họp thành từng bọn từng bè đảng đến xúi dục con tinh gà trắng phá thành đang xây của nhà vua. Con tinh gà trắng đang dẫn phần đa u hồn ấy cho chân thành cần sử dụng phép ma phá đổ tường thành rồi ngay sát sáng lại bay về núi. Nhỏ tinh con gà trắng gồm tiền duyên với con gái lão công ty quán ngay gần chân núi yêu cầu hay hiện tại hình làm cho khách cỗ hành ghé vào nhà lão khi thì nhập vào đàn bà lão lúc thì nhập vào nhỏ gà white của lão. Ao ước đắp cho được thành, trước hết cần trừ mang đến tiệt tương tự yêu ma cùng giết đứa phụ nữ cùng bé gà trắng của lão nhà quán kia đi.

Nghe lời thần méc bảo, Vua sai mấy viên tướng đem quân vào rừng mai phục rồi vua trá hình cùng thần Kim Quy giả làm khách bộ hành mang lại quán xin ngủ trọ. Nhà quán từ chối lấy cớ là trong núi có không ít yêu quái ác hay làm cho hại khách hàng đi đường. Tuy thế An Dương Vương với thần Kim Quy một mực xin ở. Nhà quán yêu cầu chiều theo ý hai người.

Ðêm tối An Dương vương vãi nghe thấy những bước đi rầm rập sinh hoạt ngoài. Những bước chân từ khắp các ngả đi lại rộn ràng tấp nập rồi thốt nhiên gồm bàn tay rất bạo phổi đập vào mẫu phên công ty lão nhà quán tiếp đến tiếng gọi người con gái lão. Thần Kim Quy lên tiếng nạt nộ, tiếng ngoại trừ im ngay. Rất nhiều tiếng chân cách cũng xa dần.

ngay sát sáng lại sở hữu những tiếng chân rầm rập làm việc ngoài, thần Kim Quy bảo vệ Dương Vương mở cửa phên ra hotline quân mai phuc xua đuổi theo đám hồ ly đang thoái lui về Thất Diệu, quân quân nhân vừa xua đuổi vừa giương nỏ phun theo. Cứ hàng loạt tên bay đi là lại nổi lên hầu hết tiếng ma kêu quỷ khóc rùng rợn. Tiếng khóc thét khóc than mỗi một khi một thưa dần. Ðến khi mặt trời mọc thì yêu thương khí tan. Quân bộ đội của An Dương vương đào được không hề ít hài cốt với nhạc khí cổ trong những hang núi, họ hóa học thành từng gò cao đốt đi rồi tro than đổ xuống suối mang đến tan hẳn oan hồn.

An Dương Vương cùng thần Kim Quy trở về cửa hàng trọ bảo nhà quán hiến mang đến mình bé gà trắng nhằm tạ trời đất. Kê vừa bị giảm tiết thì con gái chủ quán cũng nằm ra chết. Giữa khi đó có một con chim tứ trong nhà bay vụt ra, thần Kim Quy biết đó là con hồ ly đã tìm đường chạy trốn, ngay tức thì tung phép giết thịt chết.

yêu ma vẫn trừ xong, thần Kim Quy lại hiện nguyên hình là bé rùa vàng siêu lớn. Thần rút một chiếc móng của mình trao cho An Dương Vương, dặn rằng:

- bên vua giữ rước móng chân này để làm lẫy nỏ. Khi tất cả giặc thì lấy ra bắn, một phát hoàn toàn có thể giết được sản phẩm ngìn quân giặc.

Xem thêm: Gieo Một Con Súc Sắc Cân Đối Và Đồng Chất 2 Lần, Gieo 1 Con Súc Sắc Cân Đối Và Đồng Chất 2 Lần

Nói xong, thần phát triển thành mất, nhờ có thần Kim Quy trừ hết yêu ma. An Dương Vương sai khiến cho quân lính và dân chúng xây lại thành. Chẳng bao thọ tòa thành đắp xong, rộng lớn tới ngàn trượng, vừa dầy vừa cao xoáy vòng như hình nhỏ ốc, nên người ta gọi là Loa thành.