Tiếng con kê trưa là bài xích thơ về tình bà cháu giản dị và đơn giản và thắm thiết. Bởi những quan tâm đến của mình hãy viết cảm nghĩ về bài thơ Tiếng con kê trưa. Sau đấy là bài văn do người sáng tác biên biên soạn chỉ mang tính chất tìm hiểu thêm là chính thôi các bạn nhé.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về bài thơ tiếng gà trưa - xuân quỳnh

*

Cảm nghĩ về về bài thơ Tiếng con gà trưa

Xuân Quỳnh không những được nghe biết với thương hiệu bà hoàng của thơ tình yêu cơ mà bà còn được tiếp nhận qua phần đông dòng thơ sâu lắng, vơi nhàn, dạt dào cảm giác về tình cảm gia đình. Giờ thơ gia đình trong Xuân Quỳnh luôn gợi ra chiều sâu, cất chan yêu thương trong tâm hồn mỗi người. Tiếng con kê trưa là một trong những chất thơ như thế.

Bài thơ khởi đầu bằng các câu thơ bình dị, tự nhiên:

Trên con đường hành quân xaDừng chân bên xóm nhỏTiếng con kê ai nhảy đầm ổ:“Cục… cục tác viên ta”Nghe xao động nắng trưaNghe cẳng bàn chân đỡ mỏiNghe call về tuổi thơ

Người chiến sỹ sau hầu hết tháng ngày hành quân xa miệt mài, nghỉ chân bên thôn nhỏ. Âm thanh thứ nhất mà người chiến sỹ cảm nhận được đó là tiếng con gà cục tác. Đó là âm thanh rất gần gũi ở mỗi nông thôn Việt Nam. Nó gợi ra không gian gian thanh bình, giản dị. Để rồi tiếng gà dâng lên bao nỗi niềm xúc cảm trong tâm người chiến sĩ. Người đồng chí thấy lòng xao động, thấy phần lớn mệt mỏi, âu lo như tan biến hết cả. Điệp từ “nghe” được lặp lại 2 lần đặt nghỉ ngơi đầu loại thơ như trải nhiều năm hơn, phủ rộng hơn cái âm nhạc diệu kì ấy. Và đâu chỉ có dừng ở hiện nay tại, tiếng con gà trưa còn chuyển lối ta về với hầu hết kí ức và ngọt ngào của tuổi thơ.

Tiếng kê trưaỔ rơm hồng đông đảo trứngNày nhỏ gà mái mơKhắp mình hoa đốm trắngNày nhỏ gà mái vàngLông óng như màu nắng

Người chiến sỹ ấy cả những đưa ra tiết nhỏ tuổi nhặt của chú ấy gà, tất cả chú cỗ lông hoa đốm trắng, có chú màu xoàn óng. Gần như gam color nóng đan xen hài hòa và hợp lý tô vẽ yêu cầu bức tranh quê nhà sống động, bùng cháy rực rỡ sắc màu. đông đảo hình hình ảnh ấy hiện nay về trong tâm trí người chiến sỹ thật đẹp, thật gần cận nhường nào.

Và sau khúc dạo bước đầu ấy, là hình hình ảnh người bà dần dần hiện ra:

“Tiếng gà trưaCó giờ bà vẫn mắng:– kê đẻ mà mày nhìnRồi sau này lang mặt!Cháu về rước gương soiLòng dở hơi thơ lo lắng

Tiếng con gà trưaTay bà khum soi trứngDành từng trái chắt chiuCho con gà mái ấp”

Tiêng con gà trưa khiến người chiến sỹ nhớ về bà, nhớ về công lao sớm hôm tần tảo với cả tình yêu thương lo ngại bà dành riêng cho các cháu. Nhớ biết mấy hồ hết tiếng mắng yêu của bà lúc cháu hiếu kỳ lén quan sát gà đẻ: con gà đẻ mà mày nhìn, rồi sau đây lang mặt. Bà tỉ mỉ thương cảm từng quả trứng khiến cho gà mái ấp, mang đến sớm có bọn gà to.


Bao công sức sớm hôm, lam bè lũ bà đâu giành riêng cho mình mà lúc nào cũng hướng về các con những cháu:

“Cứ thường niên hàng nămKhi gió mùa rét đông tớiBà lo đàn gà toiMong trời đừng sương muốiĐể thời điểm cuối năm bán gàCháu được áo xống mớiÔi loại quần chéo goỐng rộng dài quét đấtCái áo cánh chúc bâuĐi qua nghe sột soạt

Đàn kê con bắt đầu sinh, sức mạnh còn yếu ớt ớt lại phải đương đầu với thời tiết khắc nghiệt, lạnh buốt của mùa đông. Trong tim bà lúc nào cũng nơm nớp lo cho lũ gà được cách tân và phát triển khỏe mạnh. Bà luôn cầu mong lũ gà ra khỏi nạn dịch của ngày đông sương muối. Chắt chiu bao niềm hy vọng để cuối cùng kết tụ lại cũng vẫn chính là : “Để cuối năm bán gà, cháu được áo xống mới.” Bà không lo khó khăn, không phải lo ngại cực nhọc chỉ mong tất cả sự hi sinh, sức lực lao động nhọc nhằn này đã đổi lại được bộ áo quần mới đến cháu. Với tất cả tình thương bà luôn mong mỏi gần như điều xuất sắc đẹp nhất dành riêng cho cháu của mình.

Hình hình ảnh tả thực của bộ quần áo bắt đầu còn khiến cho lòng ta rưng rưng: quần rộng lâu năm quét đất; áo cánh chúc bâu đi qua nghe sột soạt. Cả năm mới tích lũy để download được cỗ quần áo tuy nhiên đó lại là bộ xống áo rộng, dài. Vày vi sao? vì chưng cháu to nhanh, cỗ quần áo để cho cháu có thể mặc trong thời gian những năm tiếp theo nữa. Hiện thực của chiến tranh khắt khe của nghèo đói, khốn cùng phần nào ẩn hiện nay trong từng câu chữ. Nhưng giữa nơi ở tranh ấy vẫn ngời sáng lên rạo rực của tình cảm bà cháu:

“Tiếng con gà trưaMang từng nào hạnh phúcĐêm cháu về nằm mơGiấc ngủ hồng nhan sắc trứng

Cháu kungfu hôm nayVì lòng yêu thương Tổ quốcVì xóm làng thân thuộcBà ơi, cũng vì bàVì tiếng con kê cục tácỔ trứng hồng tuổi thơ”

Tiếng con gà trưa đã theo chân cháu suốt trong thời hạn tháng tuổi thơ. Tiếng con gà trưa đó là biểu trưng cho tình yêu thiêng liêng đượm nồng, cho sự yêu thương, vuốt ve chuyên soc của bà dành riêng cho cháu. Bà vỗ về cháu từng bữa ăn, giấc ngủ. Tiếng con gà trưa un đúc trong cháu cảm tình gia đình, tình thương quê hương, yêu khu đất nước. Là rượu cồn lực trẻ trung và tràn trề sức khỏe để cháu lên đường, quá qua bao gian khổ khó khăn võ thuật để sớm ngày trả lại sự bình an cho quê hương, giang sơn thân thuộc. Con cháu chiến đáu lúc này đẻ không phụ lòng ao ước mỏi, chăm sóc dục của bà. Hình ảnh ổ trứng hồng phải chăng là hình ảnh ẩn dụ mang lại niềm tin, tương lai thành công của quân đội ta. Khổ thơ cuối khép lại với bao nghẹn ngào, bao cảm hứng và cả bao ý chí, quyết trọng tâm dũng mãnh. Cái nhẹ nhàng đan xen với dòng sâu lắng, mạnh bạo là trong số những nét rất riêng, cực kỳ đẹp của các anh lính Việt Nam.

Xem thêm: Doudou Là Gì - Shop Bố Ken Búp Bê Thỏ Bông

Bài thơ Tiếng gà trưa vẫn kết hợp độc đáo được tình cảm gia đình với tình thương quê hương, đất nước. Đi từ những đưa ra tiết nhỏ tuổi nhặt để biểu đạt cái chung, chiếc to lớn, đó là nét lạ mắt mang phong cách thơ Xuân Quỳnh. Bài xích thơ đã làm bừng sáng sủa lên tình cảm bà con cháu thiêng liêng giữa những năm tháng mưa bom bão đạn kịch liệt của cuộc chiến tranh chống Mỹ. Và thiết yếu tình cảm gia đình đã sơn vẽ, làm thâm thúy thêm tình cảm quê hương, đất nước. Tương tự như nhà văn Nga I-li-a Ê-ren-bua đã từng có lần đúc kết: Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Vôn-ga, con sông Vôn-ga ra đi bể. Lòng yêu nhà, yêu xóm xóm, yêu thương miền quê trở bắt buộc lòng yêu Tổ quốc.