Hò ơ, bi hùng thương dòng áo phong sương...Đò ai không bến, hò ơ...Đò ai không bến vấn vương câu hò.

Bạn đang xem: Buồn thương chiếc áo năm nào ướt đôi bờ vai

ai oán thương cái áo năm nào rách đôi bờ vai Chị hai cứ trông ngóng hoài bóng bé đò xưa Biết người xưa tê giờ quý phái sông Biết người ra đi mà vẫn mong Nhung nhớ đêm nhiều năm tóc chị giờ đồng hồ như đang phai. mẫu sông bến nước con đò vẫn phai còn nhau Lều tranh vách lá, dây trầu quấn quanh sản phẩm cau Trăng vàng trăm năm tình ngàn năm ai ngờ một đêm bất chợt nước lớn thu hút con đò vô tình lờ theo nước trôi.<ĐK:> xung quanh kia gió béo biết chiều nay nước trôi về đâu Đò ai ko bến câu hò bi lụy biết trôi về đâu. Nhung ghi nhớ cũng đành ru lại câu hò thủy phổ biến Nhung ghi nhớ cũng đành như một con đò lẻ loi. Một hôm bão tố mưa dầm ướt nhỏ đò xưa Lòng nghe buốt giá nhỏ đò bỗng quay về đây. Thấy người xưa kia gặp mặt không may mến lòng chị hai trào nước mắt Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung.Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung... Chị ơi đêm đã khuya sao chị vẫn ưu tư bên ngọn đèn hiu hắt.Chị thương nhớ ai nhưng mà tuôn trào nước mắt, tất cả phải chị nhớ thương nhỏ đò cũ đang xa bờ?Họ đang ra đi nhằm khổ đau cho người con gái phổ biến tình. Em xót xa quan sát chị ôm côn trùng hận, Duyên phận lỡ thôn giờ biết trách ai đây. Em ơi, chị nào có oán thù trách ai đâuThân phận 6 bình mây theo nước chảy qua cầu. Trót một đợt vương vấn yêu đương, Nuốt lệ từng đêm khóc nguồn cơn dang dỡ... Chị bi thiết ngày chờ đêm trông,Nhớ yêu quý má phấn môi hồng nhạt phai. Em ơi, đời bé gái ai cũng có 1 thời mơ mộngMơ vai được sánh vai để cùng... Fan thương phổ biến bước (í i) bình thường đường...Nhưng hoa mộng vỡ lẽ tan, tình đang lỡ làng. Em có ngờ đâu chị buộc phải mang yêu mến nhớ,Mà vẫn mong ngóng dù bạn đã xa xôi. Dòng áo bạc mầu chị ôm ấp trong tay Như ôm hình nhẵn của người mình yêu thương dấu.Em ơi, chị làm sao quên được chiếc áo vẫn tồn tại mang hơi nóng của bạn thương...<ĐK:> kế bên kia gió khủng biết chiều nay nước trôi về đâuĐò ai không bến câu hò ảm đạm biết trôi về đâu Nhung lưu giữ cung đành ru lại câu hò thủy chungNhung lưu giữ cũng đành như một con đò lẻ loi. Một hôm bão tố mưa dầm ướt nhỏ đò xưa Lòng nghe buốt giá nhỏ đò bỗng trở lại đây. Thấy tín đồ xưa kia gặp không may yêu quý lòng chị nhị trào nước đôi mắt Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chungGiận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung... Em ơi, phận bội nghĩa hồng nhan chị quên vứt tuổi xuân lạnh nhạt ôm gối chiếc. Một miếng trầu cau, một ngày hương lửa... Thì dầu vạn đồ vật có thay đổi chị vẫn thông thường thủy mong mỏi chờ...Khắc khoải chờ ước ao con đò trở về bên cái sông bến nước êm đềm. Thương làm thế nào trong tối giông tố, Chị đau buồn nghẹn ngào khi tuyệt tin bạn cũ chạm chán không may. Em ơi, dù con đò đã bóc bến lịch sự sông, nhưng bến vắng tanh vẫn muốn con đò trở lại. Chị làm thế nào ngăn được dòng nước mắt, mến nhớ tín đồ xưa chị ru lại câu hò. Ai vui đâu Sao tín đồ vẫn bàng hoàng canh thâu mắt thâm quầng bởi vì đâu (ơ)Nhớ thương tâm địa héo hon giấc mộng yêu nay đã tan rồi Còn đâu nữa cơ mà chờ.

Xem thêm: Sáng Tạo Bài Thi Viết Chữ Đẹp Cấp Quốc Gia, Các Bài Thi Viết Chữ Đẹp Cấp Quốc Gia

Chị vẫn hóng dù tuổi xuân héo thô Vẫn đêm đêm ngắm trăng soi chiếc sông.Dù đá mòn tình son chẳng phai Hỡi ai ơi bao gồm thấu chăng tình em. Chị ơi, hãy yêu quý em cơ mà vượt qua bến khổ, chờ nắng sớm mai sưởi ấm trái tim hồng.Rồi thời hạn sẽ làm chị nguôi ngoaiHãy cho tất cả đi vào kỷ niệm. Em ơi, đời chị gồm em là bạn thương duy nhất, Trên phần đường trường chị sẽ gắng vượt qua.

Update Required to play the media you will need to lớn either update your browser to a recent version or update your Flash plugin.